Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_6
“Thiệu Tuấn, người thân của cậu đâu?” Lý Thiến tinh mắt phát hiện ra một vấn đề rất quan trọng.
“Người thân?” Đây là cô gái bên cạnh Thiệu Tuấn hỏi, “Thiệu Tuấn, cậu như vậy là không được rồi, có bạn gái mà không dẫn tới đây.”
“Đúng vậy a. Đúng vậy a, không được rồi, cậu nên gọi điện thoại gọi cô ấy đến đây đi.” Tiếp theo là vô số người bắt đầu ồn ào lên.
“Lại nghĩ tới cậu trước kia liền tò mò, đẹp trai giống như Thiệu Tuấn vậy, hơn nữa thành tích lại tốt như vậy, phải là cô gái như thế nào mới có thể lọt vào mắt của cậu. Tớ có nhớ được ban đầu trong lớp có người âm thầm bỏ phiếu nam sinh đẹp trai nhất trong lớp, dường như Thiệu Tuấn luôn đứng đầu bảng đấy.”
Thiệu Tuấn bị mọi người nói có chút ngượng ngùng, gương mặt màu lúa mì đột nhiên đỏ ửng, “Lần sau đi, cô ấy buổi tối phải tự học rồi.”
“Tự học? Thứ bảy còn phải tự học buổi tối? Sẽ không là trâu già gặm cỏ non, tìm em gái trung học đấy chứ?”
Thiệu Tuấn đổ mồ hôi hột, anh đột nhiên cảm thấy bản thân có phần lạc hậu, chẳng lẽ chỉ có học sinh cấp 3 mới có thể tự học tối thứ bảy?
Chương 12
Đối với những chuyện như người thân thế này, Thiệu Tuấn cảm thấy rất bất lực, anh không ngờ các bạn học thì ra nhiệt tình với anh như vậy, đặc biệt là mấy bạn học nữ, nói chuyện hết sức thẳng thắn, mạnh mẽ, thấy anh không chịu điện thoại cho bạn gái, từng người giơ chân, nắm tay lên trước mặt, trước ngực anh hù dọa.
“Vậy………… Để tôi gọi điện thoại hỏi một chút đã.” Thiệu Tuấn vô cùng bất đắc dĩ nói.
“Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút.” Đoàn người thúc giục vô cùng hăng say.
Thiệu Tuấn khẽ nghiêng người, cố ý nhỏ giọng, “Này, cô đang làm gì vậy?”
Tăng Tĩnh Ngữ đối với cuộc gọi điện của Thiệu Tuấn cảm thấy rất kinh ngạc, kể từ khi bị mẹ Thiệu đả kích cô vẫn không có gọi điện thoại cho Thiệu Tuấn, dĩ nhiên, cô cũng chưa bao giờ hi vọng việc Thiệu Tuấn sẽ chủ động gọi điện thoại cho cô.
“Không làm gì hết, đang rảnh.” Giọng nói Tăng Tĩnh Ngữ có chút lạnh nhạt, cô cho là Thiệu Tuấn gọi cuộc điện thoại này cho cô chắn chắn có liên quan đến mẹ Thiệu, mẹ Thiệu đả kích cô không sao, dù sao mẹ Thiệu cũng không phải là người trong cuộc, nhưng nếu như Thiệu Tuấn đả kích cô, ngoài mặt cô có thể giả bộ mạnh mẽ, vẫn cố gắng cười nói thật to, thậm chí cô còn có thể tự luyến trước sau như một, quay đầu lại đem Thiệu Tuấn phê bình thậm tệ, nhưng tổn thương trong lòng lại nhiều hơn, ngụy trang nhiều hơn nữa cũng không bù đắp được.
Thiệu Tuấn có chút chột dạ, “Ừ…….. Buổi tối có thể đi ra ngoài không?”
Chân mày Tăng Tĩnh Ngữ nhíu lại, giọng điệu trầm thấp: “Không thể.”
Thiệu Tuấn cảm thấy Tăng Tĩnh Ngữ có chút khác thường, trong ấn tượng của anh, Tăng Tĩnh Ngữ luôn luôn là một cô gái vô cùng mạnh mẽ, nói chuyện oang oang, khỏe mạnh giống như cọp mẹ, mỗi lần nói chuyện đều dài dòng dây dưa không dứt, hôm nay tại sao lại ngắn gọn như vậy, thậm chí ngay cả tự luyến và chế nhạo anh đều không có.
Cô làm sao vậy?” Giọng nói Thiệu Tuấn đột nhiên ôn hòa hơn hẵn.
“………..” Tăng Tĩnh Ngữ trầm mặc không nói.
Thiệu Tuấn cầm điện thoại di động đối với mọi người thấp giọng nói một tiếng xin lỗi, rồi sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Nhà hàng Phú quý buôn bán rất tốt, trong đại sảnh cơ hồ ngồi đầy, tiếng nói chuyện, tiếng cười vui, tiếng ồn ào rót thành một mảnh, Thiệu Tuấn dứt khoát đi ra ngoài hành lang trốn vào toilet.
“Tĩnh Ngữ, cô làm sao vậy?”
“Không sao cả, anh không có chuyện gì nữa thì em cúp máy đây.”
“Từ đã…………….” Không đợi Thiệu Tuấn nói xong, bên tai đã truyền đến tiếp treo máy “Đô đô…” một tiếng, anh không khỏi cảm thấy có chút khó chịu và lo lắng.
Thiệu Tuấn khôi phục vẻ mặt lạnh lùng như thường ngày, đẩy cửa đi vào, vốn là không khí náo nhiệt lập tức bị bao phủ bởi áp suất thấp mãnh liệt của anh, thật giống như Seberia, không khí bất ngờ lạnh lẽo, mọi người rối rít quay đầu nhìn về phía cửa.
“Như thế nào, cô ấy –– tới sao?” Lý Thiến hỏi cẩn thận.
Thiệu Tuấn cứng ngắc kéo ra nụ cười giả tạo, “Cô ấy buổi tối phải đi tự học không tới được, lần sau nữa tớ sẽ mang cô ấy đến đi cùng vậy.”
Đàm Dận Triết nhảy ra hoà giải: “Ừ, vậy thì lần sau đi.”
Sau khi ăn xong một đoàn người chậm chậm rãi rãi đi đến Thiên Lại Chi Âm phía đối diện ca hát. Giọng hát Thiệu Tuấn từ trước đến giờ không được hay, đối với thú tiêu khiển mới này anh uyển chuyển từ chối.
Lúc này, lớp trưởng là người đứng ra mở cuộc tụ hội này thấy không khí có vẻ khó xử, tất nhiên là muốn đứng ra dàn xếp một phen.
“Mọi người không dễ dàng mới có thể gặp nhau, cứ hát đi. Hơn nữa ở bộ đội không thể so với những đơn vị khác, lần sau tụ hội cũng không biết có phải ngày nghỉ hay không.”
Thiệu Tuấn nhàn nhạt gật đầu: “Vậy cũng được.”
Có người nói: từ xưa đến giờ người nọ chưa nói dồi lần nào nhưng đột nhiên nói dối, hiệu quả giống như một người chỉ làm chuyện xấu trong lúc bất chợt làm một chuyện tốt, mọi người sẽ không lưu tâm, sẽ lạnh nhạt làm lơ chuyện tốt ấy. Thật ra thì Tăng Tĩnh Ngữ cũng không cảm giác mình làm kiêu, nhưng đối với Thiệu Tuấn bị Tăng Tĩnh Ngữ theo đuổi mà nói, đột nhiên bị cô cúp điện thoại quả thật chẳng khác nào mặt trời mọc ở hướng tây mới xuất hiện hiện tượng kỳ quái này, anh theo bản năng cảm thấy Tăng Tĩnh Ngữ nhất định là có xảy ra chuyện gì.
Có nên gọi điện thoại lại cho Tăng Tĩnh Ngữ không?
Cô từ trước đến giờ mạnh mẽ, chắc sẽ không có chuyện gì.
Dọc theo đường đi, tâm sự nặng nề, vào phòng cũng chỉ là tìm một góc yên tĩnh người ít lui tới, thỉnh thoảng sờ sờ điện thoại di động.
Các bạn học cũng chơi rất sung, nam sinh cùng nhau uống rượu, nữ sinh thì liều mạng ca hát. Còn có chút phấn khích vây ở bàn đánh bài tú lơ khơ. Trong phòng mùi thuốc lá, mùi rượu, tiếng hát, tiếng cười rót thành một món thập cẩm 3D.
Đến bài Asan lá cây, Lý Thiến hắng giọng rồi vô cùng nhẹ nhàng tình cảm hát “Cô độc là một người cuồng hoan, cuồng hoan là một người cô độc.”
Thiệu Tuấn trong lúc bất chợt cảm thấy trong lòng rách ra một vết thương, lỗ hổng kia hiện lên biết bao trạng thái thẳng tắp mở rộng, rồi sau đó dần dần bị cô độc lấp đầy.
Nói thật, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy cô độc, vậy mà trên thực tế, qua nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn ở cô độc như thế.
Ngày trước là một người cô độc cuồng hoan, anh tự ti, lạnh lùng của anh giống như nhất định anh cô độc. Không có bạn bè, không giỏi nói chuyện, mỗi ngày vùi trong một đống bài tập, một mình vui vẻ, một mình đau thương.
Mà lúc này lại là một người cô độc trong không khí náo nhiệt, đó là người khác náo nhiệt, bọn họ có thể tự mình vận động động, tự mình tạo nên không khí nào nhiệt, còn anh chỉ là khách qua đường.
Dĩ nhiên, trong lúc này cảm giác cô độc là khách quan, cũng không phải nói anh gặp phải bài xích hoặc là nói anh bị tự ti trong lòng quấy phá, mà do hoàn cảnh sống và kinh nghiệm trưởng thành của anh khiến anh có một tính cách và thói quen vô cùng đặc biệt, mà thói quen và hứng thú của anh, lại không phù hợp với bất kỳ trò nào ở đây.
Giờ khắc này, anh đột nhiên nhớ Tăng Tĩnh Ngữ vô cùng.
Gương mặt đỏ hồ lúc chống hông cười, lúc tự luyến thì không ai bì nổi, lại còn gương mặt đầy vẻ bi thương lúc bị cự tuyệt nữa, anh đột nhiên phát hiện, Tăng Tĩnh Ngữ, cô gái này không chỉ có đi vào trong lòng anh, hơn nữa lại còn tùy ý lượn qua lượn lại trong lòng anh nữa chứ.
Bình thường thì hành động theo bản năng chính là biểu đạt nội tâm chân thật nhất. Mặc dù anh sẽ không nguyện ý thừa nhận, anh cố gắng ép bản thân không nên nghĩ đến nữa, nhưng sẽ có lúc anh không tự chủ được mà nhớ tới Tăng Tĩnh Ngữ.
Thật ra thì anh đã sớm biết mình đã trúng một loại độc mang tên Tăng Tĩnh Ngữ, anh dùng sự lạnh lùng làm thuốc dẫn, dùng sự trầm mặc chịu đựng làm nguyên liệu chính, anh tự phối thuốc để giải độc vọng tưởng, mặc dù anh khổ cực chế thuốc giải riêng, nhưng khi nhìn lại độc ngày càng dữ dội hơn, nếu nói lấy độc trị độc thì cái đó dùng trên người của anh toàn bộ đều vô nghĩa, trong lúc anh không ý thức, anh đã bị độc ngấm vào ngục phủ ngũ tạng, dù có dùng thuốc và kim châm cứu không đều không được nữa rồi.
***
Tăng Tĩnh Ngữ cho tới bây giờ cũng không cảm thấy mình là kiểu người đã muốn còn bày đặt, cho nên đối với Thiệu Tuấn tâm tình cô chập chờn có chút lo lắng, người kia không có một chút tự giác nào.
Hết giờ tự học cô liền trở lại ký túc xá, giống như mọi khi rửa mặt, đúng giờ lại lên giường đi ngủ.
Mới vừa nằm trên giường liền nghe tiếng chuông di động truyền đến, bài nhạc chuông tuyệt vời vang lên: “Không muốn làm đầy tớ nhân dân, đem chúng em huyết nhục đúc thành, chúng em mới Trường Thành…………”
Trịnh Hòa Ninh nằm giường đối diện phiền não khẽ chửi rủa một tiếng: “Khó nghe muốn chết, còn không đổi nhạc chuông.”
Trầm Ngôn ở phía dưới yên lặng giơ tay lên che lỗ tai.
Không biết Tăng Tĩnh Ngữ nghe được tin đồn ở đâu, nói quốc ca không chỉ có thể trừ tà, còn có thể đổi vận, kết quả là mấy năm nay cô luôn dùng quốc ca làm nhạc chuông, hơn nữa lúc hưng phấn còn cố ý rút ống nghe trong ký túc xá hào phóng chia sẻ với các bạn cùng phòng.
Từ trước đến giờ cô là người chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn, thấy Trịnh Hòa Ninh xù lông lên, cố ý dùng tốc độ chậm chạp, sờ điện thoại dưới gối đầu, lấy điện thoại di động ra nhưng cũng không nhận điện thoại ngay, đợi đến lúc bản quốc ca kết thúc, cho đến khi đối phương chủ động treo máy.
Cuối cùng, Trịnh Hòa Ninh không thể nhịn được nữa đem gối đầu chuẩn đập vào đầu Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Tĩnh Ngữ giận dữ: “Mẹ nó, cậu ngứa da đúng không.” Vừa định đập trở về, ngoài cửa lập tức vang tiếng quát mắng quản lý ký túc, “Tất cả yên lặng cho tôi.”
Trầm Ngôn cùng Lý Ngọc núp ở trong chăn cười trộm, Trịnh Hòa Ninh rúc vào trong chăn tránh né Tăng Tĩnh Ngữ tập kích trả thù.
Mà Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Tĩnh Ngữ rất buồn bực, bởi vì quản lý kí túc vẫn đứng ở cửa, bất đắc dĩ, chỉ đành phải tạm gác lại thù hận, trở lại trong chăn đi vẽ vòng vòng.
Vừa mở điện thoại di động ra, Tăng Tĩnh Ngữ thật sự có chút kinh ngạc, trước không nói bốn năm cuộc gọi nhỡ, chỉ nhìn ba chữ trên màn hình đã đủ cho cô kinh hãi không thôi, lý do rất đơn giản, ba chữ này cộng thêm mấy cuộc gọi nhỡ đó đều là do Thiệu Tuấn gọi.
Tăng Tĩnh Ngữ khẽ run đôi tay mở tin nhắn ra:
Tin nhắn thứ nhất: Tĩnh Ngữ, cô làm sao vậy?
Tinh nhắn thứ hai: Tĩnh Ngữ, thấy tin nhắn gọi điện thoại lại cho tôi.
Thứ ba: nghe điện thoại.
Tăng Tĩnh Ngữ cảm thấy, cái thế giới này đúng là điên rồi, khi cô mặt dày mày dạn theo đuổi anh, anh cũng không thèm để ý, muốn anh nói mấy câu chẳng khác nào muốn cắt thịt của anh, nhưng khi cô xoay người sang chỗ khác không quấn anh thì lại giống như đánh mất thứ bảo bối gì đó tựa mặt dày theo đuổi lại.
Mao chủ tịch nói: “Thực tế là tiêu chuẩn kiểm nghiệm chân lý duy nhất.” Thông qua thiết thân thực tế cảm thụ, Tăng Tĩnh Ngữ nghiệm chứng một câu bị vô số cô gái phẫn hận hàng năm, giắt khóe miệng kinh điển danh ngôn –––– nam nhân đều thích bị coi thường.
Thiệu Tuấn cũng không ngoại lệ.
Biết rõ người quản lý ký túc đang nằm vùng ngoài cửa, Tăng Tĩnh Ngữ khiêm tốn lựa chọn phương thức nhắn tin. Ngón tay thật nhanh ấn ra một hàng chữ: tìm em có chuyện gì?
Lúc đó Thiệu Tuấn vừa rời khỏi cuộc họp lớp, ra ngoài phòng, mọi người thuận đường đi chung một đám, không thuận đường thì tự mình đi, cả một đoàn người, rất nhanh chỉ còn lại có mấy người.
“Thiệu Tuấn cậu chỗ nào?” Đàm Dận Triết hỏi.
“Tớ ở khu nhà cũ.”
“Như vậy a, vậy tớ đi trước, cậu và Lý Thiến cùng đường, cậu đưa cô ấy về đi.”
“Ừh.” Thiệu Tuấn gật đầu nhàn nhạt đồng ý.
Hơn chín giờ tối, thành phố sống về đêm giờ mới bắt đầu, thành thị sáng lạn đầy ánh đèn đỏ cam vàng, làm cho người ta cảm thấy có chút sắc thái thần bí. Lý Thiến cùng Thiệu Tuấn sóng vai đi về phía trước, ánh đèn kéo dài thành hai cái bóng đang lóe lên, đèn đường được bật nhưng lúc lại sáng lúc tối. Từ từ gió thổi nhẹ lên, sợi tóc Lý Thiến mềm mại tung bay theo gió, trong không khí nhàn nhạt tản ra mùi chanh thơm mát, tư vị nhẹ nhàng khoan khoái làm cho người ta hận không thể cắn một cái.
Thiệu Tuấn không lộ ra dấu vết, bước vài bước sang bên cạnh, kéo dài khoảng cách giữa hai người.
Lý Thiến tiến lại gần, môi mỏng khẽ mở, kêu một câu: “Thiệu Tuấn………….”
“Đợi chút.” Thiệu Tuấn đột nhiên cắt ngang lời nói của cô.
“Ánh sáng chớp nháy còn có gì để mất, còn có gì để mất.” Điện thoại đúng lúc reo lên tiếng chuông tin nhắn, Thiệu Tuấn lập tức từ lấy điện thoại di động trong túi ra.
Tằng Tĩnh nói: tìm em có chuyện gì?
Không phải cô có chuyện gì sao? Tròng mắt thâm thúy của Thiệu Tuấn nhanh chóng thoáng qua một tia khó hiểu, ngay sau đó lại đem điện thoại gọi tới.
“ Hôm nay cô làm sao thế?” Thiệu Tuấn hỏi.
Tăng Tĩnh Ngữ đem chính mình rúc vào trong chăn, đè nhỏ giọng trả lời: “Ai làm sao, em không sao cả.”
Thiệu Tuấn đổ mồ hôi, không có việc gì lại khiến anh khẩn trương một đêm, chỉ là vô luận như thế nào, không có việc gì là tốt.
“Buổi sáng ngày mai em có thể ra ngoài không? Thứ hai tôi quay lại quân đội.”
“Có thể, chỉ là anh phải đến trạm xe đón em.”
“Ừh.”
Cúp điện thoại, Thiệu Tuấn quay đầu lại nhìn sang Lý Thiến, “Vừa rồi cậu muốn nói gì?”
Lý Thiến cười nhạt: “Không có, không có gì.”
Chương 13
Chủ nhật, luồng khí lạnh đột nhiên tràn về, thời tiết trong một đêm giảm xuống mười độ. Đáng ngại là trời xám xịt báo hiệu sẽ có trận mưa bụi mù mịt.
Tăng Tĩnh Ngữ dùng hết mọi biện pháp giữ ấm rồi mới đi ra ngoài.
Trên xe buýt, Tăng Tĩnh Ngữ ngồi cách xa vị trí cửa sổ, bên cạnh là một cụ già khoảng 70 tuổi đầu tóc bạc phơ, chỉ thấy lưng hơi gù thoáng nghiêng về phía trước, thân hơi còng xuống, tay cầm một thanh tẩu hút thuốc từ từ nhả khói, khói thuốc tỏa ra xung quanh khiến người khác khó thở.
Tăng Tĩnh Ngữ bị sặc ho không được, bịt mũi nhịn, một lúc sau cụ ông mới hút xong.
Xe tiếp tục chạy, phong cảnh ven đường cao tốc thoáng qua, Tăng Tĩnh Ngữ buồn chán nhìn mấy lần sau đó lấy điện thoại di động ra, buồn chán đến sắp phát điên, gửi tin nhắn cho Thiệu Tuấn: anh có hút thuốc lá không?
Bên kia điện thoại, Thiệu Tuấn vừa ra khỏi nhà không lâu đang đứng trên đường, mở ra điện thoại di động không khỏi lặng người một giây: Sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?
Tằng Tĩnh nói: ngồi bên cạnh em là một ông lão hút thuốc nhả khói khắp nơi, hun chết em, em đột nhiên cảm thấy hút thuốc lá rất xấu, cả móng tay cũng bị đổi màu, nếu tương lai anh biến thành như vậy em liền bỏ anh.”
Thiệu Tuấn vừa mới mở ra tin nhắn liền bị ngôn từ hung hãn của cô làm cho dở khóc dở cười, cái gì gọi là bỏ anh, dường như bọn họ bây giờ còn chưa có gì hết, ngay sau đó lại nghĩ thật là may mắn, may mà mình không hút thuốc lá.
Tăng Tĩnh Ngữ đến trạm, thấy Thiệu Tuấn đang đứng ở trạm xe.
Áo sơ mi trắng mặc với quần Jean đơn giản, trong tay cầm một cái ô nhưng không có mở ra.
“Anh có ô sao lại không mở ra?” Tăng Tĩnh Ngữ nhanh chóng đi tới bên cạnh anh, đưa tay sờ sờ quần áo của anh, mặc dù không rất ướt, nhưng là bị bắn nước hơi ẩm ẩm.
Thiệu Tuấn đem cái ô trong tay đưa cho Tăng Tĩnh Ngữ, “Cái này đâu gọi là mưa, che ô rất phiền toái.”
“Vậy anh mang nó theo nó làm gì?” Tăng Tĩnh Ngữ đứng yên tại chỗ, giận dỗi không nhận lấy cái ô.
Thiệu Tuấn: “……………”
Anh đây không phải là sợ cô gặp mưa sao, quả nhiên không thể đối với cô quá tốt.
Nhưng mặc dù Tăng Tĩnh Ngữ không phối hợp với anh, anh cũng không còn tức giận, chỉ là yên lặng cầm lại cái ô, sau đó lại yên lặng mở ra, cuối cùng, yên lặng đưa ô lên không để nước mưa rơi xuống người Tăng Tĩnh Ngữ.
“Á….?” Tăng Tĩnh Ngữ kinh ngạc, có chút thụ sủng nhược kinh nhìn về phía Thiệu Tuấn, không nhịn được đưa tay đặt lên trán Thiệu Tuấn, “Anh bị sốt à, tại sao đột nhiên đối với em tốt như vậy.”
Gương mặt tuấn tú xẹt qua một chút lúng túng, tự nhiên rủ xuống, tay trái nắm lại đưa lên môi ho nhẹ một tiếng, già mồm át lẽ nói: “Anh không tốt với em khi nào?”
Tăng Tĩnh Ngữ ngây ngô, nhìn Thiệu Tuấn quỷ dị kinh hãi, ánh mắt hừng hực lửa, “Xin hỏi anh đã đối tốt với em bao giờ?”
Thiệu Tuấn im lặng, thật ra thì chính anh cũng không biết anh đối với Tăng Tĩnh Ngữ có thể coi là tốt hay không, cô gọi điện thoại anh nhận, cô càu nhàu anh nghe, trừ lần đó ra thì không còn chuyện gì khác. Một lần, lần đầu tiên làm nhiệm vụ có kích nổ, khiến anh bị thương, thời gian đó Tăng Tĩnh Ngữ thường xuyên đến bệnh viện chăm sóc cho anh, hơn nữa đối với anh đặc biệt tốt, ăn, mặc, ở, đi cái gì cũng hỏi han, mua đồ ăn, đưa hoa tươi, đưa trái cây, mỗi ngày kiên trì gọi điện thoại cho anh hỏi bệnh tình. Tóm lại, trừ mẹ anh Tăng Tĩnh Ngữ là người phụ nữ thứ hai đối tốt với anh.
Thời gian từ từ trôi qua.
Thiệu Tuấn cúi đầu chống lại ánh mắt chất vấn của Tăng Tĩnh Ngữ, con ngươi của cô rất đen, chẳng khác gì một vệt mực nước trên tờ giấy trắng, long lanh mà đen nhánh, vậy mà trong tròng mắt đen nhánh này tràn đầy hình ảnh của anh.
“Vậy về sau anh cũng đối xử tốt với em.” Lúc nói lời này ánh mắt anh nhìn Tăng Tĩnh Ngữ vô cùng chuyên chú, nghiêm túc giống như tuyên thệ. Mặc dù anh không xứng với cô, nhưng anh nguyện ý dốc hết tất cả đối tốt với cô. Không phải kích động, không phải cảm tạ, chỉ là bởi vì, anh yêu cô.
Tăng Tĩnh Ngữ nhếch miệng cười một tiếng, “Có phải là anh đang thổ lộ tình cảm với em đúng không?”
Thiệu Tuấn có chút ngượng ngùng quay đầu đi chỗ khác, giọng trầm xuống, lạnh nhạt nói: “Tùy em nghĩ sao thì nghĩ.”
Tăng Tĩnh Ngữ vui vẻ, ha ha, trời cao không có phụ lòng người. Nhưng mà anh thật đúng là khó chịu, rõ ràng thích cô lại còn lúc nào cũng tỏ ra không quan tâm, cô không nhịn được có chút lên mặt, lập tức móc máy thu âm từ trong túi quần ra, ghi nhớ thời gian, “Bây giờ là 10 giờ 30 phút 28 giây ngày 25 tháng 6 năm 20××, theo giờ Bắc Kinh, Thiệu Tuấn tỏ tình với Tăng Tĩnh Ngữ, từ hôm nay trở đi Thiệu Tuấn thuộc về Tăng Tĩnh Ngữ, là tài sản riêng của cô ấy.” Dừng lại một giây, ngay sau đó bổ sung thêm 1 câu vô cùng bạo lực “Nếu anh dám vượt tường em lập tức giết anh.”
“Ừh.” Thiệu Tuấn nặng nề gật đầu, rồi sau đó lại không chút để ý nói: “Câu cuối cùng em nên tự nói với mình thì đúng hơn.”
“Dừng ~~” Tăng Tĩnh Ngữ thấp giọng quát một tiếng, ném cho Thiệu Tuấn một cái liếc mắt xem thường.
Cô mới không thèm vượt tường!
“Còn có” Thiệu Tuấn đột nhiên nhớ đến cái gì, “Anh không hút thuốc lá.”
“Hả?” Tăng Tĩnh Ngữ không hiểu, lặng mất mấy giây, rồi sau đó mới có phản ứng với chuyện anh nói, thì ra là chuyện cô nói lúc ở trên xe buýt, phản xạ của anh thanh niên này hình như hơi bị chậm chạp, Tăng Tĩnh Ngữ có chút khinh bỉ nhìn Thiệu Tuấn một cái, nhưng trong lòng lại tràn ra cảm giác hạnh phúc vô cùng to lớn, vung bàn tay nhỏ bé lên, sảng khoái vỗ vào vai Thiệu Tuấn, “Yên tâm đi, em sẽ không bỏ anh đâu.”
Thiệu Tuấn hận không mua được khối đậu hũ mà đập vào đầu, âm thầm than thở: anh ăn no không có việc gì làm mới có thể nói ra một câu như vậy.
Đúng là gần mực thì đen………
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Tăng Tĩnh Ngữ thích ứng rất nhanh với vai trò mới, tự nhiên kéo cánh tay rắn rỏi của Thiệu Tuấn, vui vẻ nói.
“Em muốn đi đâu?”
“KFC đi, rất lâu rồi em không ăn.” Một ngày vui vẻ như thế này, làm sao có thể thiếu KFC được, đúng không.
Trong cửa hàng KFC, Thiệu Tuấn và Tằng Tĩnh ngồi đối diện với nhau, trên bàn bày đầy thức ăn, một chai Cola 1. 5L, Tăng Tĩnh Ngữ nắm đùi gà điên cuồng gặm, khóe miệng đều là mỡ, ai nói là trước mặt bạn trai phải chú ý hình tượng, cô lúc này đã đem bạn trai ném sang tận Thái Bình Dương rồi.
Mà Thiệu Tuấn, mặc dù không trông cậy vào Tăng Tĩnh Ngữ sẽ thục nữ hơn, nhưng cũng không muốn thấy cô chẳng khác nào dân tị nạn như vậy!!!
Chỉ thấy người nào đó hai mắt sáng lên nhìn một bàn đầy ắp thức ăn, lấy một miếng thịt gà vàng óng ánh nhét vào miệng, nhai, nuốt, công phu không tới hai phút đã giải quyết xong một miếng, kế tiếp là động tác được lặp lại.
Chẳng bao lâu sau, cô đã tiêu diệt hết 3 miếng thịt gà, hai ngón tay còn vương hương vị cay cay của cánh gà cộng thêm một 1 bên là hương vị ngọt ngào của bỏng ngô, ăn no lại ực một hớp cola, no nê thuận tiện đánh một cái ợ.
“Sao anh không ăn.” Tăng Tĩnh Ngữ tò mò hỏi, “Anh không thích ăn cái này à?”
Thiệu Tuấn bình tĩnh lắc đầu, “Còn ăn được nữa không? Anh mua thêm cho em một phần nữa.”
“Ợ….. “ Tăng Tĩnh Ngữ sát phong cảnh lại ợ một cái nữa, vội vàng nắm khăn giấy trong khay lau sạch sẽ móng vuốt đầy dầu, không ngừng liên tục phất tay: “Không cần, ăn nữa bụng của em sẽ nổ mất.”
“Còn muốn đi đâu nữa không?” Khóe môi Thiệu Tuấn khẽ mở ra, mặt than ngày thường nay tràn ngập nhu tình, trong con ngươi của anh thoáng qua tia cưng chiều, ánh đèn chiếu vào trên mặt, ngũ quan anh tuấn cường tráng càng thêm thâm thúy, thân hình lớn khỏe, có cương có nhu.
Tăng Tĩnh Ngữ khẽ nhếch miệng, cặp mắt đăm đăm, ngây người mấy giây, không kiềm hãm được nuốt nước miếng một cái, “Anh không được cười nữa.”
“Hả?” Thiệu Tuấn có vẻ hơi mờ mịt.
Tăng Tĩnh Ngữ đặt hai tay lên bàn, nửa người trên ngả về phía trước, sắc mặt nghiêm túc, giọng trầm lại: “Anh có biết lúc cười lên trông anh rất đẹp trai không, có thể thay cơm đó?” Dùng cơm ăn để hình dung thay sắc đẹp có vẻ cũng quá hàm súc đi, cái này chẳng khác nào là trắng trợn quyến rũ người ta mà.
Là một thành viên cao cấp của Hiệp mê trai bí mật (An: An dựa theo ngữ cảnh để chém đấy ạ, cơ mà An là thành viên không bí mật của cái hội này đấy bà con ạ!), Tăng Tĩnh Ngữ cảm thấy nếu Thiệu Tuấn còn cười như vậy nữa, cô nhất định sẽ không khống chế nổi nữa.
Sắc mặt Thiệu Tuấn biến đổi với tốc độ tên lửa, hai bên quai hàm ửng đỏ trong nháy mắt lại biến mất không thấy tăm hơi, con ngươi tĩnh lặng, lông mi nhíu lại, mặt nhăn lên, nghiêm túc nói, “Em tốt nghiệp tiểu học như thế nào vậy, có thể dùng sắc đẹp thay cơm được à?”
Bên ngoài cửa kính, mưa phùn mông lung vẫn lơ phơ lất phất bay trong không khí, bầu trời không có một dấu hiệu chuyển biến tốt nào, không khí trong cửa hàng ấm áp náo nhiệt, Thiệu Tuấn và Tăng Tĩnh Ngữ ngồi đối diện nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, không ai chịu thua ai.
Hai người đột nhiên im lặng, thời gian dừng lại, mọi người đi ngang qua thỉnh thoảng xoay đầu lại liếc một cái, người trong cuộc vẫn không hay biết, không biết là mọi người đang chăm chú nhìn mình.
Tăng Tĩnh Ngữ chớp chớp hai mắt, lông mi mỏng nhàn nhạt như cánh bướm khẽ cong, từ trước đến giờ da mặt cô dày có tiếng, tự nhận độ dày da mặt mình có thể so với vỏ trái đất cô ––– thế nhưng lại đỏ mặt.
Sau đó, cô nhanh chóng quay mặt qua chỗ khác.
“Cái đó………….. Cái đó, bên ngoài trời vẫn còn mưa, chúng ta ngồi một thêm một lát nữa rồi hãy đi.” Tận đáy lòng Tăng Tĩnh Ngữ đem mình hung hăng khinh bỉ một phen.
Sắc mặt Thiệu Tuấn vẫn bình thường, không biến sắc, trong lòng thầm vui sướng, thì ra cô ấy cũng có lúc biết thẹn thùng.
***
Từ KFC đi ra đã là buổi chiều, mưa hình như càng ngày càng lớn.
Từng giọt mưa rơi vào ô phát ra tiếng vang lộp bộp, Thiệu Tuấn đứng gần đường lớn, tay phải cầm ô, Tăng Tĩnh Ngữ kéo anh, tay phải luôn theo thói quen che ô cho người bên cạnh.
Chưa tới mấy phút sau, Thiệu Tuấn đã sắp bị cô kéo đến lối đi bộ rồi.
Thiệu Tuấn đột nhiên dừng bước, anh vừa định nói đi sang bên trái, đột nhiên một chiếc xe chạy tới, nước bẩn bắn lên khắp người Thiệu Tuấn, Tăng Tĩnh Ngữ phản ứng theo thói quen mắng người lái xe: “Anh có biết lái xe không thế?.”
Cô trời sinh giọng nói rất lớn, tiếng la trong trẻo mà rõ ràng, xe trước mặt rất nhanh dừng lại, từ trong cửa xe thò ra một cái đầu.
“Mình đi như vậy còn trách người khác, không có đụng chết các người là tốt rồi.”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian